汉语文化宝库

蒙瞽

拼音:méng gǔ 注音:ㄇㄥˊ ㄍㄨˇ 词性:动词 搜索量:21

词语释义:

1.盲人。
2.乐官。古代多以盲人充任,故名。

网络解释:

蒙瞽读音méng gǔ ,出自《新唐书·哥舒翰高仙芝等传赞》。

专业网站开发服务

为您提供网站开发、SEO优化、移动应用、API接口、PHP、VUE、小程序开发等服务

微信:yvsm316 | 邮箱:yvsm@163.com | QQ:316430983

相关推荐

铜器时代 tóng qì shí dài
讪口 shàn kǒu
曹白鱼 cáo bái yú
鼓甲 gǔ jiǎ
樊絷 fán zhí
井井有方 jǐng jǐng yǒu fāng
蟠萦 pán yíng
花胡洞 huā hú dòng
详思 xiáng sī
瑶海 yáo hǎi
禁树 jìn shù
刬刷 chǎn shuā
渫渎 xiè dú
戎捍 róng hàn
太初 tài chū
酒戒 jiǔ jiè
征表 zhēng biǎo
通忧共患 tōng yōu gòng huàn
梗壅 gěng yōng
摩奬 mó jiǎng